Khi nghệ thuật chọn ở lại với con người
- Thứ ba - 13/01/2026 05:08
- In ra
- Đóng cửa sổ này
Nhạc sĩ – thi sĩ – triết gia Phạm Trường Giang giữa đời sống hôm nay.
Trong một thời đại mà mọi thứ đều có thể trở thành “nội dung”, nghệ thuật cũng dễ bị cuốn vào nhịp sản xuất nhanh, tiêu thụ vội và quên lãng sớm. Giữa dòng chảy ấy, nhạc sĩ – thi sĩ – triết gia Phạm Trường Giang chọn một cách tồn tại khác: không chạy theo, không đứng ngoài, mà ở lại – ở lại với con người, với đời sống, với những giá trị chậm nhưng bền.

Nghệ thuật không phải để hơn, mà để gần
Nhìn lại hành trình sáng tạo của Phạm Trường Giang, người ta khó tìm thấy những tuyên ngôn ồn ào hay sự xuất hiện dày đặc trên truyền thông. Âm nhạc của anh không được sinh ra để cạnh tranh vị trí, mà để chia sẻ không gian tinh thần với người nghe. Những ca khúc của anh mang màu sắc đời sống, chất chiêm nghiệm và lòng trắc ẩn. Ở đó có sự lặng lẽ của những con người bình thường, có niềm tin mong manh nhưng bền bỉ vào điều thiện, vào khả năng con người có thể giữ lại phần tốt đẹp của mình giữa nhiều xô lệch.
Tiêu biểu cho tinh thần ấy là ca khúc “Tìm Về Miền Yêu Thương”, được anh sáng tác nhân kỷ niệm 22 năm Trung tâm Nhân đạo Quê Hương – nơi Mẹ Huỳnh Tiểu Hương đang cưu mang 147 em nhỏ bằng tình thương vô điều kiện. Bài hát không được giới thiệu bằng sân khấu lớn, mà vang lên ngay trong không gian đời sống thật của Trung tâm, như một lời ru dành cho những phận người từng thiếu vắng vòng tay. Ca khúc được thể hiện bởi giọng ca Sao Mai – Con Chim Sâu Thánh Nhạc, với lối hát mộc mạc, trong trẻo.
MV do chính Mẹ Huỳnh Tiểu Hương thực hiện và đăng tải, lồng ghép những hình ảnh rất thật về hành trình sáng tác, hoạt động nghệ thuật và thiện nguyện của Phạm Trường Giang. Âm nhạc lúc ấy không còn là sản phẩm, mà trở thành sự hiện diện đầy nhân tính. Như anh từng chia sẻ: “Âm nhạc không cứu thế giới, nhưng có thể giữ một người ở lại với phần người của mình”.
Nhìn về phía sau ánh đèn
Không chỉ quan tâm đến những phận người dễ bị tổn thương, Phạm Trường Giang còn dành sự trân trọng đặc biệt cho những con người thầm lặng trong đời sống nghệ thuật. Anh đồng hành và lan tỏa tinh thần của ca khúc “Phía Sau Màn Nhung” (sáng tác: Tuyết Như Canada) – một bản nhạc viết cho những bàn tay đứng khuất sau ánh đèn sân khấu. Đó là bầu show, đạo diễn, nhạc sĩ, anh em kỹ thuật, âm thanh, ánh sáng… những người không xuất hiện trên poster nhưng quyết định sự sống còn của một chương trình. Ca khúc không bi lụy, không tôn vinh bằng mỹ từ, mà chạm vào sự tử tế giản dị của những người làm nghề.

Cuối năm 2025, nhạc sĩ – thi sĩ – triết gia Phạm Trường Giang là khách mời VIP tại sự kiện “PHÍA SAU MÀN NHUNG – NHỮNG BÀN TAY NÂNG ĐỠ” – một buổi gặp gỡ không bán vé, không tài trợ, được tổ chức như một lời tri ân trang trọng dành cho những con người đứng phía sau thành công của nghệ thuật Việt Nam. Ở đó, người ta không nói nhiều về danh tiếng, mà nói về sự bền bỉ và lòng biết ơn.
Nghệ thuật gắn với trách nhiệm làm người
Với Phạm Trường Giang, nghệ thuật không tồn tại độc lập với đời sống. Trong năm qua, anh âm thầm tham gia và kết nối nhiều hoạt động hỗ trợ bà con vùng bão lũ tại Phú Yên, Đắk Lắk, Quảng Trị – những nơi chịu nhiều mất mát do thiên tai. Không chọn cách xuất hiện như một hình ảnh đại diện, anh có mặt đúng lúc cần, kết nối đúng người cần và rút lui khi việc đã xong.

Với anh, đó không phải là một vai trò, mà là bổn phận tự nhiên của một con người còn đủ khả năng chia sẻ.
Minh Tử – khi triết lý bước xuống đời sống
Song song với âm nhạc, triết gia Phạm Trường Giang còn được biết đến với bút danh Minh Tử – nơi anh viết những đoản ngôn, thơ và triết luận ngắn về con người, tổn thương, tình yêu, sự tỉnh thức và lòng bao dung. Những dòng chữ của Minh Tử không tìm cách áp đặt tư tưởng, mà mở ra không gian suy ngẫm.

Ở đó, người đọc bắt gặp một tiếng nói không đứng cao để giảng giải, mà đi cùng, ngồi xuống và lắng nghe.
Xuân – một lời nhắc nhẹ
Bước sang Xuân Bính Ngọ 2026, nhạc sĩ – thi sĩ – triết gia Phạm Trường Giang không nói nhiều về thành tựu hay kế hoạch lớn. Anh chọn gửi đi một lời nhắc giản dị: Trong một thế giới phát triển quá nhanh, điều cần giữ nhất vẫn là tình người. Âm nhạc của anh không hứa hẹn thay đổi thế giới, nhưng đủ ấm để một người không thấy mình đơn độc. Và đôi khi, chỉ cần nghệ thuật chọn ở lại với con người, là mùa Xuân đã có mặt.
GIANG SƠN

Nghệ thuật không phải để hơn, mà để gần
Nhìn lại hành trình sáng tạo của Phạm Trường Giang, người ta khó tìm thấy những tuyên ngôn ồn ào hay sự xuất hiện dày đặc trên truyền thông. Âm nhạc của anh không được sinh ra để cạnh tranh vị trí, mà để chia sẻ không gian tinh thần với người nghe. Những ca khúc của anh mang màu sắc đời sống, chất chiêm nghiệm và lòng trắc ẩn. Ở đó có sự lặng lẽ của những con người bình thường, có niềm tin mong manh nhưng bền bỉ vào điều thiện, vào khả năng con người có thể giữ lại phần tốt đẹp của mình giữa nhiều xô lệch.
Tiêu biểu cho tinh thần ấy là ca khúc “Tìm Về Miền Yêu Thương”, được anh sáng tác nhân kỷ niệm 22 năm Trung tâm Nhân đạo Quê Hương – nơi Mẹ Huỳnh Tiểu Hương đang cưu mang 147 em nhỏ bằng tình thương vô điều kiện. Bài hát không được giới thiệu bằng sân khấu lớn, mà vang lên ngay trong không gian đời sống thật của Trung tâm, như một lời ru dành cho những phận người từng thiếu vắng vòng tay. Ca khúc được thể hiện bởi giọng ca Sao Mai – Con Chim Sâu Thánh Nhạc, với lối hát mộc mạc, trong trẻo.
MV do chính Mẹ Huỳnh Tiểu Hương thực hiện và đăng tải, lồng ghép những hình ảnh rất thật về hành trình sáng tác, hoạt động nghệ thuật và thiện nguyện của Phạm Trường Giang. Âm nhạc lúc ấy không còn là sản phẩm, mà trở thành sự hiện diện đầy nhân tính. Như anh từng chia sẻ: “Âm nhạc không cứu thế giới, nhưng có thể giữ một người ở lại với phần người của mình”.
Nhìn về phía sau ánh đèn
Không chỉ quan tâm đến những phận người dễ bị tổn thương, Phạm Trường Giang còn dành sự trân trọng đặc biệt cho những con người thầm lặng trong đời sống nghệ thuật. Anh đồng hành và lan tỏa tinh thần của ca khúc “Phía Sau Màn Nhung” (sáng tác: Tuyết Như Canada) – một bản nhạc viết cho những bàn tay đứng khuất sau ánh đèn sân khấu. Đó là bầu show, đạo diễn, nhạc sĩ, anh em kỹ thuật, âm thanh, ánh sáng… những người không xuất hiện trên poster nhưng quyết định sự sống còn của một chương trình. Ca khúc không bi lụy, không tôn vinh bằng mỹ từ, mà chạm vào sự tử tế giản dị của những người làm nghề.

Cuối năm 2025, nhạc sĩ – thi sĩ – triết gia Phạm Trường Giang là khách mời VIP tại sự kiện “PHÍA SAU MÀN NHUNG – NHỮNG BÀN TAY NÂNG ĐỠ” – một buổi gặp gỡ không bán vé, không tài trợ, được tổ chức như một lời tri ân trang trọng dành cho những con người đứng phía sau thành công của nghệ thuật Việt Nam. Ở đó, người ta không nói nhiều về danh tiếng, mà nói về sự bền bỉ và lòng biết ơn.
Nghệ thuật gắn với trách nhiệm làm người
Với Phạm Trường Giang, nghệ thuật không tồn tại độc lập với đời sống. Trong năm qua, anh âm thầm tham gia và kết nối nhiều hoạt động hỗ trợ bà con vùng bão lũ tại Phú Yên, Đắk Lắk, Quảng Trị – những nơi chịu nhiều mất mát do thiên tai. Không chọn cách xuất hiện như một hình ảnh đại diện, anh có mặt đúng lúc cần, kết nối đúng người cần và rút lui khi việc đã xong.

Với anh, đó không phải là một vai trò, mà là bổn phận tự nhiên của một con người còn đủ khả năng chia sẻ.
Minh Tử – khi triết lý bước xuống đời sống
Song song với âm nhạc, triết gia Phạm Trường Giang còn được biết đến với bút danh Minh Tử – nơi anh viết những đoản ngôn, thơ và triết luận ngắn về con người, tổn thương, tình yêu, sự tỉnh thức và lòng bao dung. Những dòng chữ của Minh Tử không tìm cách áp đặt tư tưởng, mà mở ra không gian suy ngẫm.

Ở đó, người đọc bắt gặp một tiếng nói không đứng cao để giảng giải, mà đi cùng, ngồi xuống và lắng nghe.
Xuân – một lời nhắc nhẹ
Bước sang Xuân Bính Ngọ 2026, nhạc sĩ – thi sĩ – triết gia Phạm Trường Giang không nói nhiều về thành tựu hay kế hoạch lớn. Anh chọn gửi đi một lời nhắc giản dị: Trong một thế giới phát triển quá nhanh, điều cần giữ nhất vẫn là tình người. Âm nhạc của anh không hứa hẹn thay đổi thế giới, nhưng đủ ấm để một người không thấy mình đơn độc. Và đôi khi, chỉ cần nghệ thuật chọn ở lại với con người, là mùa Xuân đã có mặt.
GIANG SƠN